
Ai cũng muốn phát triển. Ai cũng muốn vươn tới phiên bản tốt nhất của chính mình. Nhưng rất ít người thực sự làm được điều đó. Không phải vì chúng ta không đủ giỏi, mà vì chúng ta không đủ gan để bước qua một thứ đơn giản nhưng khó chịu: vùng an toàn.
Vấn đề không nằm ở năng lực. Nó nằm ở chỗ: phát triển thì đau. Mà đau thì ai cũng ghét.
Phil Stutz và Barry Michels từng nói rất rõ trong cuốn The Tools: vùng an toàn khiến bạn cảm thấy dễ chịu, nhưng nó cũng chính là cái nhà tù nhỏ xíu giữ bạn lại. Tất cả những điều bạn thực sự khao khát—sự tự tin, thành công, ý nghĩa, tự do—chúng không nằm trong cái vòng tròn êm ái đó. Chúng nằm ở phía bên kia của sự khó chịu.
Hãy tưởng tượng vùng an toàn là một căn phòng nhỏ. Có lò sưởi, có ghế êm, có cái mền bạn quen dùng từ hồi còn nhỏ. Ấm áp. Thân thuộc. Nhưng quá chật để bạn có thể vươn vai. Quá tù túng để bạn có thể cất cánh. Muốn lớn lên, bạn phải bước ra ngoài. Phải đối diện với cái lạnh, với bóng tối, với những thứ làm bạn sợ. Và chính ở đó, tiềm năng thật sự của bạn đang chờ bạn tới.
Nhớ lại lần đầu mình phải đứng trước đám đông để nói chuyện, tim đập nhanh như trống trận, tay lạnh ngắt, miệng khô khốc và nói một cách lắp bắp, run rẩy. Đó là nỗi sợ nguyên thủy. Nhưng sau khi vượt qua nó, mình hiểu một điều: nỗi sợ không phải kẻ thù. Nó là tín hiệu. Nó cho bạn biết mình đang tiến gần đến điều thực sự có ý nghĩa.
Trong cuốn sách “The Tools“ có một công cụ cực kỳ điên rồ mà lại cực kỳ hiệu quả mà mình đã áp dụng. Lần tới khi bạn thấy lo lắng, hồi hộp hay cảm giác muốn bỏ cuộc, hãy hét (nếu không muốn bị nhìn như kẻ điên thì hét trong đầu cũng được):
“OK ĐẾN ĐÂY ĐI! MÌNH YÊU SỰ ĐAU ĐỚN! ĐAU ĐỚN GIÚP MÌNH TỰ DO!”
Nghe có vẻ kỳ quặc. Thậm chí hơi mất trí. Nhưng đây là mấu chốt: khi bạn đảo ngược cách nhìn về nỗi đau, bạn thay đổi cả cuộc chơi. Bạn không còn né tránh nữa. Bạn chào đón nó. Và khi bạn chào đón nó, bạn vượt qua nó nhanh hơn, dễ hơn, và trưởng thành hơn sau mỗi lần đối mặt.
Nỗi đau không phải rào cản. Nó là tấm biển chỉ đường. Mỗi lần bạn cảm thấy sợ hãi, lo lắng, không chắc chắn—đó là lúc bạn đang tiến gần hơn tới ranh giới mới của bản thân. Đừng quay đầu. Đừng rút lui.
Tiềm năng vô hạn không nằm trong căn phòng ấm áp kia. Nó nằm ở bên ngoài, nơi bạn phải bước trong con đường trải đầy bóng tối để chạm tới ánh sáng.
Bạn dám bước ra không? Tiềm năng của bạn đang đợi bạn ở đó—ngay phía bên kia của nỗi sợ.