
Đã chính thức: đợt chính phủ Mỹ đóng cửa, bắt đầu từ ngày 1 tháng 10, nay đã bước sang ngày thứ 35 — trở thành đợt đóng cửa liên tục dài nhất trong lịch sử nước Mỹ, vượt qua kỷ lục 34 ngày của năm 2018–2019.
Nhưng trong khi phần lớn các cơ quan chính phủ vẫn chưa được cấp ngân sách và tạm ngừng hoạt động, thì có một bộ phận vẫn vận hành không ngừng nghỉ: vay nợ.
Kể từ khi cuộc đóng cửa bắt đầu, chính phủ Mỹ đã vay thêm tới 600 tỷ USD nợ mới.
Tính trung bình, đó là khoảng 17 tỷ USD mỗi ngày. Dưới đây là lý do vì sao.
❍ Làm sao chính phủ vẫn có thể vay nợ khi đã “đóng cửa”?
Đây chính là nghịch lý trung tâm của cuộc khủng hoảng này.
Cụm từ “shutdown” chỉ áp dụng với chi tiêu tùy ý — tức là ngân sách mà Quốc hội phải phê duyệt hàng năm cho các cơ quan, công viên quốc gia hay lương công chức.
Những gì không bị dừng lại là chi tiêu bắt buộc, bao gồm các khoản như An sinh Xã hội, Medicare, và đặc biệt quan trọng là trả lãi cho nợ công quốc gia.
Bộ Tài chính Mỹ phải tiếp tục thanh toán các khoản này để tránh vỡ nợ — điều sẽ gây thảm họa tài chính toàn cầu.
Để làm được vậy, họ tiếp tục phát hành trái phiếu, tín phiếu và công khố phiếu mới nhằm trả các khoản nợ đáo hạn và lãi suất đang đến hạn.
❍ “Tốc độ đốt tiền” 17 tỷ USD mỗi ngày
Con số 600 tỷ USD, tương đương 17 tỷ USD mỗi ngày, cho thấy quy mô khổng lồ của “mức tiêu hao tiền mặt” cơ bản của chính phủ.
Ngay cả khi hàng trăm nghìn nhân viên bị cho nghỉ tạm thời, và nhiều dịch vụ bị ngưng hoạt động, nghĩa vụ tài chính cốt lõi của chính phủ vẫn lớn đến mức phải vay hàng chục tỷ mỗi ngày chỉ để duy trì vận hành.
Điều này phản ánh thực tế rằng chi tiêu thâm hụt và trả nợ của Mỹ là một cỗ máy khổng lồ, vận hành hoàn toàn tách biệt với các tranh cãi chính trị đang làm tê liệt ngân sách tùy ý.
💭 Một vài suy nghĩ ngẫu nhiên
Thật mỉa mai:
Một cuộc đóng cửa chính phủ – thường được biện minh như một cuộc chiến vì “trách nhiệm tài khóa” – lại đang diễn ra ngay khi quốc gia phải vay thêm 17 tỷ USD mỗi ngày chỉ để “giữ đèn sáng” và trả các khoản nợ cũ.
Nó cho thấy sự trớ trêu của hệ thống:
Những cuộc tranh luận nảy lửa về vài tỷ đô la chi tiêu tùy ý, thực chất chỉ là “con số làm tròn” nhỏ bé bên cạnh cỗ máy chi tiêu bắt buộc và nợ công hàng nghìn tỷ đô la – thứ vẫn tiếp tục chạy 24/7, dù “chính phủ có đóng cửa hay không”.