Có một suy nghĩ khiến mình thấy hơi lạnh sống lưng: có thể trong tương lai không xa, con người sẽ không còn là sinh vật thông minh nhất do chính mình tạo ra.
Người ta gọi khoảnh khắc đó là điểm kỳ dị AI, khi AI vượt qua trí tuệ con người và bắt đầu tự cải tiến với tốc độ mà chúng ta không thể theo kịp.
Nghe thì giống phim khoa học viễn tưởng. Nhưng nhìn cách AI học, viết, vẽ, phân tích và ra quyết định ngày càng tốt hơn, mình nhận ra câu hỏi không còn là “liệu có xảy ra không”mà là “khi nào và chúng ta sẽ ở đâu trong lúc đó”.
Điều khiến mình suy nghĩ nhiều nhất không phải là AI thông minh đến mức nào, mà là con người đang dần quen với việc không cần hiểu.
Chúng ta hỏi AI trả lời. Chúng ta giao việc AI làm thay. Rất tiện rất nhanh nhưng dần dần, ranh giới giữa “hỗ trợ” và “phụ thuộc” trở nên mờ đi.
Nếu một ngày AI đưa ra những quyết định tốt hơn chúng ta trong hầu hết mọi lĩnh vực, liệu con người còn vai trò gì?
Là người kiểm soát, hay chỉ là người chấp thuận?
Liệu chúng ta đang tạo ra một công cụ, hay đang nuôi dưỡng một thứ trí tuệ mà chính mình không còn đủ khả năng giám sát?
Mình không sợ AI.
Thứ mình lo là con người ngừng đặt câu hỏi.
Điểm kỳ dị, nếu xảy ra, có lẽ sẽ không đến bằng một tiếng nổ lớn, mà bằng sự im lặng khi chúng ta nhận ra mình đã giao quá nhiều quyền quyết định mà không hề hay biết.
Có thể điểm kỳ dị còn xa. Nhưng cách chúng ta suy nghĩ, học hỏi và đặt câu hỏi hôm nay sẽ quyết định vai trò của con người trong thế giới ngày mai.
#AI #singularity