Tôi đã từng nghĩ “all-in” là bản lĩnh
Ở bài 1, tôi nói về việc bước vào crypto với tâm thế ngây thơ: nghĩ nó dễ, nghĩ chỉ cần chọn đúng coin là xong.

Bài 2 là giai đoạn tôi trả giá.
Sau vài lệnh thắng đầu tiên, tôi bắt đầu tin rằng mình “hiểu thị trường”. Tôi không còn đọc kỹ dự án. Không còn quan tâm tokenomics. Không còn đặt câu hỏi về thanh khoản, FDV, vesting. Tôi chỉ nhìn chart và nghĩ: “Nó sẽ còn lên.”
Tôi all-in.
Không phải vì có hệ thống.
Mà vì có cảm xúc.
Vấn đề của người mới không phải thiếu cơ hội.
Vấn đề là thiếu quản trị rủi ro.
Trong thị trường crypto, lợi nhuận cao luôn đi kèm biến động lớn. Nếu bạn không kiểm soát position size, bạn đang đánh cược chứ không đầu tư. Tôi đã từng đặt 70–80% tổng vốn vào một kèo vì “cảm giác tốt”. Và khi thị trường quay đầu, tôi không mất tiền ngay lập tức , tôi mất khả năng ra quyết định.
Khi tài khoản đỏ sâu:
Bạn không dám cắt lỗ.
Bạn bắt đầu cầu nguyện thay vì phân tích.
Bạn chuyển từ chiến lược sang hy vọng.
Sai lầm lớn nhất của tôi lúc đó không phải là chọn sai coin.
Mà là không có kế hoạch trước khi vào lệnh.
Người mới thường hỏi: “Nên mua coin nào?”
Câu hỏi đúng phải là:
Nếu sai, tôi mất bao nhiêu?
Nếu thị trường dump 20%, tôi làm gì?
Tôi có đang dùng tiền mà mình không sẵn sàng mất không?
Crypto không thưởng cho sự liều lĩnh thiếu hệ thống. Nó chỉ phóng đại tính cách của bạn. Nếu bạn tham, nó sẽ phóng đại lòng tham. Nếu bạn kỷ luật, nó sẽ phóng đại kỷ luật.
Sau cú all-in đầu tiên đó, tôi học được một điều đơn giản nhưng đau đớn:
Đừng để một lệnh quyết định cả hành trình.
Bài 3, tôi sẽ nói về khoảnh khắc tôi hiểu rằng thị trường không “nợ” tôi lợi nhuận và cách tôi bắt đầu xây dựng một framework cá nhân thay vì chạy theo sóng.
Nếu bạn đang ở giai đoạn hưng phấn vì vài lệnh thắng, hãy cẩn thận.
Thị trường không kiểm tra kiến thức của bạn.
Nó kiểm tra tâm lý của bạn.