Phần của một chuỗi khối mà tôi lo lắng nhất không phải là khi nó thất bại, mà là khi nó phải “quyết định” những gì cần làm tiếp theo.
Lớp quyết định đó là nơi mà các quy tắc lặng lẽ chuyển thành phán quyết.
Khi nhìn vào Plasma, điều nổi bật là cách nó cố gắng loại bỏ hoàn toàn khoảnh khắc đó. Hệ thống được cấu trúc sao cho ít tình huống hơn yêu cầu diễn giải khi nó hoạt động. Các đường đi thực hiện rất chặt chẽ, vai trò của các validator rất hạn chế, và hành vi thanh toán được thiết kế để giữ nguyên tắc máy móc, không phải đối thoại.
Từ kinh nghiệm của tôi, càng nhiều giao thức phụ thuộc vào các quyết định trong thời gian thực, thì càng nhiều rủi ro tiềm ẩn mà nó đẩy lên người dùng. Bạn không còn chỉ dựa vào mã, bạn đang dựa vào phản ứng được phối hợp dưới áp lực.
Plasma đi theo hướng ngược lại. Quyết định sớm, giới hạn hành vi, chấp nhận tính cứng nhắc.
Đó không phải là mô hình linh hoạt nhất. Nhưng đó là một trong số ít mô hình mà coi việc giảm bớt quyền quyết định như một thuộc tính bảo mật, không phải là một điểm yếu.