Sự chủ thể bị cắt xén do nhắc nhở quá mức: Logic kiểm soát ẩn giấu trong giáo dục kiểu Trung Quốc
Trong bối cảnh giáo dục kiểu Trung Quốc, tồn tại một hành vi được tô vẽ một cách rộng rãi, đó là nhắc nhở quá mức. Từ việc đừng quên mang theo cốc nước đến trời lạnh thì mặc thêm áo, những sự quan tâm tưởng chừng như tỉ mỉ này, về bản chất tâm lý học, là một sự phán đoán về năng lực dự kiến. Nó không giúp một cá nhân độc lập tránh khỏi rủi ro, mà trong tiềm thức đã tước đoạt quyền hành động của đối phương như một chủ thể.
Bản chất của nhắc nhở quá mức là trách móc trước.
Người nhắc nhở đã định sẵn sự thất bại của người được nhắc trước khi sự việc xảy ra. Dưới cơ chế này, trẻ em không còn là một người có khả năng tự phán đoán, mà là một đối tượng cần được liên tục sửa đổi, bù đắp. Đây chính là nghịch lý lớn nhất của giáo dục kiểu Trung Quốc.
Hệ thống giáo dục này khao khát nuôi dưỡng những nhân tài có động lực nội tại mạnh mẽ và ý thức trách nhiệm, nhưng trong những tương tác vi mô hàng ngày, thông qua những lời nhắc nhở dày đặc, đã hệ thống cắt đứt động lực nội tại.
Khi mỗi hành động của một người đều bị các chỉ thị bên ngoài định nghĩa trước, chức năng tự thân của họ sẽ suy giảm. Họ không cần phải chịu trách nhiệm cho chính mình, vì luôn có người khác dự đoán hậu quả sớm hơn họ.
Vì vậy, việc nhắc nhở trở thành một hình thức giam giữ tinh thần nhẹ nhàng.
Nó tạo ra một nhà kính, nhưng cũng tạo ra đống đổ nát. Giáo dục kiểu Trung Quốc này khiến trẻ em an toàn về mặt vật lý, nhưng lại rơi vào trạng thái bất lực có học được vĩnh viễn về mặt tinh thần. Đây không chỉ là sự sai lầm trong phương pháp giáo dục, mà còn là sự thờ ơ căn bản đối với chủ thể cá nhân trong cuộc sống.