Mỗi lần rút USDT mình lại nhìn vào danh sách mạng dài như thế này và tự hỏi: tại sao chuyển “đô la số” mà phải chọn nhiều đến vậy.
TRON, BSC, ERC20, SOL, TON… và giờ có cả Plasma (USDTO). Mỗi mạng một mức phí, một số xác nhận, một nhịp chờ khác nhau. Stablecoin vốn được sinh ra để đơn giản hóa, nhưng thực tế lại bắt mình phải ra quyết định kỹ thuật trước khi bấm gửi.
Nhìn vào phí rút, Plasma gần như 0 USDT. Tron thì 1 USDT. ERC20 lên tới 3 USDT. Không lớn nếu chuyển nhiều, nhưng với khoản nhỏ thì lại là câu chuyện khác.
Điều mình thấy thú vị không nằm ở con số phí, mà ở cảm giác. Chọn Tron là chọn sự quen thuộc. Chọn Plasma là chọn một hướng khác — nơi stablecoin được đặt làm trung tâm, không phải chỉ là một token chạy chung với mọi thứ khác.
Có thể với nhiều người, mạng nào rẻ và phổ biến là đủ. Nhưng khi danh sách mạng ngày càng dài, mình bắt đầu nghĩ: liệu tương lai của stablecoin là “đa lựa chọn”, hay là một hạ tầng chuyên biệt nơi mình không cần suy nghĩ nhiều đến vậy?
