Nếu xem AI agents là một lớp “người dùng máy” mới, câu hỏi quan trọng là: hạ tầng có cho phép agent chạy quy trình từ đầu đến cuối hay không. Một quy trình thực tế thường có 4 lớp: (1) lưu và duy trì ngữ cảnh để agent không phải liên tục khởi tạo lại; (2) suy luận và có khả năng diễn giải để kiểm tra khi có sai lệch; (3) thực thi tự động theo điều kiện, có giới hạn rủi ro; (4) hoàn tất giao dịch/tất toán để kết quả có hiệu lực trong hoạt động kinh tế.

CreatorPad của Vanar gợi ý cách tiếp cận “AI-first” theo đúng logic này: coi các yêu cầu của AI là tiêu chuẩn thiết kế ngay từ đầu, thay vì thêm AI như một lớp trang trí. Các ví dụ như myNeutron/Kayan/Flows được nêu để minh họa các lớp năng lực khác nhau trong “intelligent stack”. Với mình, điểm cần theo dõi không phải lời hứa, mà là các dấu hiệu triển khai có thể kiểm chứng theo thời gian (mốc cập nhật, tích hợp, và hành vi sử dụng). Token vận hành của mạng là $VANRY , nên mức độ “dùng thật” sẽ là thước đo quan trọng. @Vanarchain $VANRY #Vanar

VANRY
VANRY
--
--