Xem qua "亢龙有悔" trong Kinh Dịch, đột nhiên tôi hiểu được cái gọi là "Đại đạo chí thống". Bạn không còn tranh luận về việc bản chất con người là thiện hay ác, mà chỉ âm thầm giữ khoảng cách. Bạn bắt đầu một mình leo núi, ngắm nước, trong tĩnh lặng nghe hiểu những lời thì thầm của gió. Bạn khuyên bạn bè "ít kỳ vọng thì sẽ ít bị tổn thương", nhưng lại không thể chấp nhận bản thân ba năm trước đã dũng cảm vì tình yêu. Cho đến khi đọc thấy "Thượng thiện như thủy" trong Đạo Đức Kinh, tôi mới nhận ra sức mạnh lớn nhất chính là sự dịu dàng, trí tuệ sâu sắc nhất lại nằm ở sự khiêm nhường. Ngày nay, thấy núi vẫn là núi, chỉ là trong mắt có thêm sự từ bi. Thấy nước vẫn là nước, nhưng có thể phản chiếu chính mình trong những làn sóng.