Quy tắc của S&P 500 gần như công khai và minh bạch, đầu tư thụ động đã trở thành xu hướng chính. Nhưng trong một môi trường như vậy, tại sao vẫn có 'người sống sót'? Nguyên nhân đằng sau điều này không chỉ đơn giản là chọn cổ phiếu.
[1/4] Một bí mật công khai và một tình huống phổ biến
Tại sao luôn có một số nhà quản lý quỹ chủ động có thể vượt trội chỉ số trong thời gian dài? Câu hỏi này ẩn chứa một mâu thuẫn sâu sắc hơn.
Công thức chọn cổ phiếu của S&P 500 gần như là công khai: tính thanh khoản, lợi nhuận, vốn hóa lớn, đại diện ngành, cổ phiếu công chúng. Ủy ban không đưa ra dự đoán vĩ mô, không chạy theo phong cách, tỷ lệ quay vòng cực thấp.
Chính là một chiến lược đơn giản, minh bạch và thụ động như vậy, nhưng đã trở thành bức tường cao mà hầu hết các nhà quản lý quỹ chủ động không thể vượt qua. Dòng vốn (liên tục chảy vào quỹ chỉ số) là lá phiếu trung thực nhất về thực tế này.
[2/4] Đặc điểm của những người sống sót: Họ đã làm đúng điều gì?
Vì quỹ chủ động toàn bộ thất bại, vậy những “người sống sót” liên tục vượt trội đã làm đúng điều gì? Nghiên cứu chỉ ra rằng họ thường có 4 điểm chung:
1️⃣ Tỷ lệ giao dịch thấp: trung bình nắm giữ khoảng 3 năm. Họ tin rằng việc hiện thực hóa giá trị cần thời gian, chứ không phải giao dịch thường xuyên.
2️⃣ Tập trung cao độ: 10 vị trí đầu tiên chiếm khoảng 35%. Họ đặt cược lớn vào những cơ hội ít ỏi mà họ hiểu sâu, theo đuổi độ rộng chứ không phải tần suất.
3️⃣ Đam mê cơ bản: là “nhà đầu tư giá trị”, chú trọng đến giá trị nội tại của doanh nghiệp, chứ không phải biến động giá cổ phiếu.
4️⃣ Tránh xa Phố Wall: về mặt vật lý hoặc tâm lý, tránh xa trung tâm tiếng ồn tài chính (như Omaha). Trong thời đại kỹ thuật số, điều này có nghĩa là tránh xa một số diễn đàn và cộng đồng ồn ào - giảm thiểu sự can thiệp bản thân cũng là một chiến lược.
[3/4] Sự khác biệt cốt lõi: là “đầu bếp chuyên nghiệp”, hay “chuỗi thức ăn nhanh”?
Những đặc điểm trên chỉ là bề ngoài. Ranh giới cơ bản nằm ở chỗ, các nhà quản lý quỹ coi đầu tư là một “chuyên môn” hay là một “doanh nghiệp”.
Hướng “chuyên môn hóa”: mục tiêu là tối đa hóa lợi nhuận dài hạn của danh mục đầu tư. Họ giống như các đầu bếp Michelin, khắt khe với nguyên liệu và thời gian nấu, tìm kiếm các đối tác (khách hàng) dài hạn có cùng quan điểm, dám đi ngược lại.
Hướng “thương mại hóa”: mục tiêu là tăng trưởng ngắn hạn quy mô quản lý tài sản và doanh thu phí. Họ giống như chuỗi thức ăn nhanh, theo đuổi tốc độ phục vụ, tỷ lệ bàn và độ nóng trong tiếp thị, bị ép buộc theo đuổi những thứ nổi bật, tăng cường giao dịch.
Ngược lại, trong cuộc cạnh tranh khốc liệt, hành vi chắc chắn sẽ bị bóp méo, cuối cùng khiến lợi nhuận của khách hàng thấp hơn nhiều so với quảng cáo. Quy trình quyết định kết quả, và điều ảnh hưởng đến quy trình là “tính cách” và “lựa chọn” của các nhà quản lý quỹ, chứ không phải chỉ đơn thuần là trí thông minh.
[4/4] Tóm tắt: Cánh cửa hẹp của chủ nghĩa dài hạn
Vì vậy, câu trả lời dần trở nên rõ ràng:
Quy tắc chỉ số công khai đơn giản, vì nó phản lại bản năng (cần kỷ luật và không hành động) nên khó bị đánh bại lâu dài.
Đầu tư chủ động vẫn tồn tại, vì thị trường luôn thưởng cho rất ít người coi đầu tư là “chuyên môn” - những tín đồ chân chính.
Họ thắng lợi nhờ một bộ quy trình có thể lặp lại và chống lại sự yếu kém: kiên nhẫn cực độ vào những điều đúng (tập trung, dài hạn), và kiềm chế cực độ trước những thông tin không hiệu quả (tránh xa tiếng ồn, giao dịch thấp).
Lợi nhuận dài hạn không thể được tiếp thị, nó chỉ có thể “tăng trưởng” qua việc trung thành với các lựa chọn nguyên tắc ngày qua ngày. Cánh cửa hẹp này luôn mở, chỉ là rất ít người bước vào.
#BTC