Một đứa trẻ Baloch dựa vào con lạc đà của mình,

quấn mình trong sự tĩnh lặng của vùng đất.

Bầu trời mở rộng trong màu xanh vô tận,

hệt như chính Balochistan đang thở—

chậm rãi, kiên nhẫn, vĩnh cửu.

Trong ánh nhìn yên lặng của đứa trẻ

sống những màu sắc của bụi, mặt trời, và hy vọng,

và trong sự bình tĩnh của con lạc đà

nằm những câu chuyện chưa kể của những con đường cổ xưa.

Đây không chỉ là một khoảnh khắc,

nó là một bức chân dung của vẻ đẹp—

nơi sự đơn giản trở thành cái đẹp,

và sự im lặng biến thành thơ ca.

#Balochistan