Thời gian đã viết tất cả những câu chuyện của nó trên khuôn mặt của anh ấy—
mỗi nếp nhăn là một con đường qua sa mạc,
mỗi cái nhìn mang theo những hành trình chưa bao giờ thực sự kết thúc.
Con lạc đà dựa vào vai anh ấy
như một lời hứa cũ đã được giữ,
một người bạn im lặng được hình thành từ bụi và kiên nhẫn.
Anh ấy không chỉ là một người chăn gia súc,
anh ấy là hơi thở của Balochistan—
được dệt từ cát, gió và sức bền.
Ở đây, ngay cả nghèo đói cũng mang vẻ đẹp,
và im lặng nói
bằng ngôn ngữ sâu sắc nhất, chân thật nhất.