Ba cô gái Baloch chơi dưới bầu trời rộng mở,

như thể thế giới đã nhẹ nhàng bước sang một bên cho họ.

Tiếng cười của họ bay bổng như một làn gió nhẹ,

không hay biết về biên giới, nỗi buồn, hay trọng lượng của những ngày trôi qua.

Trong một khoảnh khắc, lo lắng quên đi tên của chúng,

và thời gian dừng lại để ngắm nhìn sự ngây thơ hít thở.

Bụi biến thành thơ dưới đôi chân trần của họ,

và niềm vui trở thành một ngôn ngữ được nói ra mà không cần từ ngữ.

Trong trò chơi của họ sống một cuộc nổi loạn yên tĩnh—

chống lại nỗi sợ hãi, chống lại sự mất mát, chống lại tất cả những gì trở nên nặng nề.

Ở đây, hạnh phúc là thuần khiết, không ai chiếm hữu,

và trái tim nhớ lại nó từng nhẹ nhàng như thế nào.

#Balochistan