Nhìn vào màn hình — lại thấy tất cả nhuộm đỏ, như mùa thu quay trở lại với sắc màu của nó… Đây không chỉ là sự thay đổi các con số, mà là hơi thở của thiên nhiên sống động đang lóe lên qua từng điểm ảnh. Và khi những từ ngữ lấp đầy không gian xung quanh, cô ấy xuất hiện trong ánh sáng lấp lánh — nàng tiên xinh đẹp của thời đại số, kết hợp kỳ ảo của những thế giới xưa cũ với hơi ấm của bàn thờ mùa thu...

Bàn thờ mùa thu..

Lá rơi từ những cây, xoay vòng như trong điệu nhảy,

Vội vã lao vào vòng tay của mảnh đất thân yêu.

Bàn thờ vẫn còn ấm áp, tỏa sáng trong ánh vàng,

Đẩy lùi những đám mây xám tan biến xa tít.

Chìa khóa của những con diệc vang lên phá vỡ sự im lặng,

Để lại trong bầu trời ký ức: «Gặp lại nhé».

Đây là mùa thu viết dấu cuối cùng trên bàn thờ,

Che phủ cả đất trời và tình yêu bằng sự bình yên.

Chúng ta cũng như đông cứng — như khoảnh khắc trong bản nhạc,

Mỗi dấu hiệu và từ ngữ như nỗi buồn vàng óng.

Để rồi khi những ngày tháng đến mùa xuân,

Chúng ta sẽ nhớ về bàn thờ này và khoảng không thiên đường...

$BNB