Mình đọc một câu của Michael Saylor mà thấy nó nói rất nhiều thứ, dù nghe thì có vẻ… hơi viển vông: “Tôi tập trung vào digital credit như lớp nền cho digital money. Nếu chỉ một ý tưởng này thành công, nó có thể biến chúng tôi thành công ty lớn nhất thế giới và đó sẽ là sản phẩm thành công nhất từng có.”
Nghe qua thì dễ bị gắn mác ngạo mạn. Nhưng nếu bóc tách kỹ, mình nghĩ Saylor đang nói về một thứ lớn hơn $BTC như một tài sản đầu cơ.

Thứ ông ta nhắm tới không phải là “BTC tăng giá bao nhiêu”, mà là credit tức khả năng vay mượn, phát hành nợ, lưu trữ giá trị theo thời gian nhưng được xây trên nền tảng số, không cần trung gian, không cần niềm tin vào con người hay chính phủ.
Trong thế giới truyền thống, credit chính là nền móng của mọi hệ thống tiền tệ hiện đại. Ngân hàng trung ương, trái phiếu, thị trường vốn… tất cả đều xoay quanh việc ai được phát hành credit, với điều kiện gì, và ai kiểm soát nó. Saylor đang đặt cược rằng: Bitcoin có thể trở thành lớp nền cho credit toàn cầu trong kỷ nguyên số, giống như cách internet trở thành lớp nền cho thông tin.
Nếu điều đó xảy ra, thì Bitcoin không còn là “digital gold” đơn thuần. Nó trở thành tài sản thế chấp tối thượng, nơi mọi hình thức tiền số, trái phiếu số, sản phẩm tài chính số đều có thể neo vào. Khi đó, ai kiểm soát được hạ tầng xoay quanh lớp credit này sẽ đứng ở trung tâm hệ thống tài chính mới.
Đây không phải câu chuyện dành cho trader ngắn hạn, cũng không phải narrative để pump giá. Đây là một tầm nhìn cực dài hạn, kiểu 10–20 năm, và nó giải thích vì sao Saylor luôn “one-way” với Bitcoin. Với ông ta, Bitcoin không cần phải thắng mọi use case. Nó chỉ cần thắng một vai trò duy nhất: trở thành lớp nền đáng tin cậy nhất cho credit số.
Đọc xong mình hiểu rõ hơn: vì sao có những người nhìn Bitcoin không phải bằng chart, mà bằng kiến trúc của cả hệ thống tài chính tương lai.
