Tình hình giữa Mỹ và Iran là một cuộc đối đầu răn đe, không phải là một cuộc chiến tranh thực sự. Cả hai bên đều sử dụng vị trí quân sự, cảnh báo và ngôn từ để thể hiện sức mạnh và bảo vệ lợi ích của họ mà không vượt qua ranh giới vào xung đột công khai. Mỹ nhằm mục đích hạn chế ảnh hưởng khu vực của Iran và gây áp lực lên chính phủ của họ thông qua các biện pháp trừng phạt và sự hiện diện quân sự. Ngược lại, Iran sử dụng các mối đe dọa mạnh mẽ để ngăn chặn các cuộc tấn công và cho các khán giả nội địa cũng như khu vực thấy rằng họ sẽ không lùi bước.
Rủi ro nằm ở chỗ tính toán sai lầm. Với quân đội, tàu thuyền và tên lửa được bố trí gần nhau, ngay cả một sự cố nhỏ—như một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái, đối đầu trên biển, hoặc tấn công ủy nhiệm—có thể leo thang nhanh chóng. Sự bất ổn nội bộ ở Iran cũng làm tăng mức độ rủi ro, vì các chính phủ dưới áp lực nội địa có thể hành động mạnh mẽ hơn ở nước ngoài để thể hiện sức mạnh. Trong khi đó, các đồng minh khu vực và các nhóm ủy nhiệm làm phức tạp tình hình, khiến việc leo thang trở nên khó kiểm soát hơn.
Tuy nhiên, một cuộc chiến tranh quy mô lớn là không thể xảy ra trong thời gian ngắn vì chi phí sẽ cực kỳ cao cho cả hai bên - về kinh tế, quân sự và chính trị. Điều này tạo ra một sự cân bằng mong manh, nơi căng thẳng vẫn cao nhưng được kiểm soát, với ngoại giao đóng vai trò như một van an toàn. Tình huống này được hiểu tốt nhất như một cuộc đối đầu kéo dài, nơi cả hai bên muốn có lợi thế, chứ không phải chiến tranh - nhưng đang hoạt động nguy hiểm gần sát với nó.


