Ai sở hữu vàng thì làm ra quy tắc.”
Những lời này không chỉ là một khẩu hiệu bầu cử từ Trump mà còn là một sự thật địa chính trị cũ đang được hồi sinh mạnh mẽ ngày nay.
Khi chúng ta nhìn vào các con số, chúng ta bắt đầu nắm bắt được quy mô của ảnh hưởng thầm lặng mà Washington áp đặt:
Đức: giữ khoảng 40% dự trữ vàng của mình trong sự quản lý của Hoa Kỳ.
Ý: lưu trữ khoảng 50% vàng của mình ở nước ngoài, cụ thể là trong các kho của Mỹ.
Hà Lan: ủy thác khoảng 30% tài sản quốc gia của mình bằng vàng cho Hoa Kỳ.
Điều này vượt xa việc lưu trữ hậu cần.
Đó là vấn đề của sự tin tưởng, sự phụ thuộc và động lực quyền lực.
Trong thế giới tài chính, có một quy tắc không được viết ra:
“Nếu vàng không ở trong kho của bạn, thì nó không hoàn toàn là của bạn.”
Trump hiểu rằng việc kiểm soát các thanh vàng của các quốc gia khác là một công cụ đòn bẩy chính trị không kém phần mạnh mẽ so với đồng đô la hoặc sức mạnh quân sự.
Đó là một lời nhắc nhở rõ ràng rằng các quy tắc quốc tế không chỉ được viết ra bởi luật pháp mà còn được viết bởi những người nắm giữ chìa khóa của các kho.
Kết luận:
Thế giới đang tiến tới một việc đánh giá lại ý nghĩa thực sự của “an ninh”.
Liệu chúng ta có chứng kiến một làn sóng hồi hương vàng châu Âu từ Hoa Kỳ để đòi lại chủ quyền đã mất?
Hay quy tắc sẽ vẫn như cũ trong tay những người sở hữu vàng?
Bạn nghĩ sao?
Việc nắm giữ vàng ở nước ngoài có phải là một rủi ro an ninh, hay một nhu cầu kinh tế?
Chia sẻ suy nghĩ của bạn.
$PAXG #PAXGUSDT

