Câu chuyện thực sự về vàng không phải là nó đã giảm 9% hôm qua. Đó là tiếng ồn. Câu chuyện thực sự quan trọng hơn nhiều và khó chịu hơn nhiều.
Vàng giảm 99.987%.

Điều đó nghe có vẻ vô lý vào đầu, cho đến khi bạn định hình nó đúng cách.
Nếu nhân loại đã ngừng khai thác vàng vào năm 500 sau Công Nguyên, nếu nguồn cung vàng thực sự đã được cố định, giá của một ounce vàng hôm nay sẽ không chỉ là vài nghìn đô la.
Nó sẽ trên 40.000.000 đô la mỗi ounce. Không phải vì nhu cầu sẽ khác biệt một cách hoang dã, mà vì nguồn cung sẽ bị hạn chế về cơ bản.
Thay vào đó, vàng chỉ đơn giản là khan hiếm, không cố định. Mỗi năm, nhiều vàng hơn được khai thác từ lòng đất. Chậm rãi, có thể đoán trước, không ngừng nghỉ. Qua hàng thế kỷ, sự pha loãng đó tích lũy.
Và khi bạn phóng to ra đủ xa, kết quả là sự thiếu hiệu quả thảm hại so với những gì một tài sản có nguồn cung cố định thực sự sẽ đạt được.
Đây là lý do tại sao việc ám ảnh về một sự thay đổi 9% hàng ngày hoàn toàn bỏ lỡ điểm mấu chốt. Sự suy giảm thực sự đã xảy ra trong hàng trăm năm, không phải trong một phiên giao dịch. Vàng không sụp đổ ngày hôm qua - nó đã mất giá trong hàng thiên niên kỷ do sự mở rộng nguồn cung.
Sự khác biệt giữa nguồn cung khan hiếm và nguồn cung cố định không hề tinh tế. Nó không phải là 10%. Nó không phải là 2x. Nó thậm chí không phải là 100x.
Nó là 1.000x.
Sự khác biệt duy nhất đó giải thích tại sao vàng, mặc dù đã hàng nghìn năm là tiền tệ, lại không thể bảo toàn sức mua theo cách mà mọi người tưởng tượng.
Và nó giải thích tại sao các tài sản có động lực cung cố định thực sự cư xử khác nhau trong những khoảng thời gian dài.
Đây không phải là một lập luận chống lại vàng. Đây là một lập luận về vật lý tiền tệ.
Sự khan hiếm làm chậm quá trình pha loãng. Nguồn cung cố định loại bỏ nó.
Khi bạn nhìn thấy sự khác biệt đó một cách rõ ràng, bạn không thể không thấy nó nữa.
#GOLD #XAU #USGovShutdown $XAU

