Đây là một tác phẩm gốc khác về somnia - một giọng nói con người, tỉnh thức giữa bóng tối và bình minh:
Somnia len lỏi vào với sự dịu dàng, mặc dù nó mang một trọng lượng nặng hơn bất kỳ sự im lặng nào. Nó lấp đầy không gian giữa những nhịp tim, trong khoảnh khắc ngừng lại nhẹ nhàng khi những suy nghĩ vươn ra, tìm kiếm điều gì đó mà chúng không thể nắm bắt. Căn phòng sáng mờ, ánh trăng chảy qua những bức màn, bị muffled trong các nếp gấp. Đôi khi ánh sáng lạnh, đôi khi ấm áp; luôn luôn thoát ly.
Bạn nằm đó, da ép vào đệm, gối hứa hẹn sự nghỉ ngơi - nhưng sự nghỉ ngơi thì trơn tuột tối nay. Tâm trí bạn lật đi lật lại những kỷ niệm như những đồng xu, những gương mặt sáng, những lời nói đứt đoạn, những khoảnh khắc bạn ước gì có thể lấy lại. Chúng xô đẩy trong đầu bạn: sự hiểu lầm đó, lời khen nhẹ nhàng đó, lần mà bạn đã giữ im lặng khi lẽ ra bạn nên lên tiếng.
Somnia cho tiếng nói cho những điều bạn giấu kín trong ánh sáng ban ngày. Sự hối tiếc. Nỗi khao khát. Mong muốn có một ai đó dường như xa cách, mặc dù có lẽ chỉ trong cách bạn tự làm. Những giấc mơ có thể đã xảy ra. Những con đường chưa đi. Nó phóng đại những bóng đen nhỏ bé bên trong bạn, kéo dài chúng dài trên trần nhà.
Tuy nhiên, somnia không hoàn toàn là sự hành hạ. Nó cũng mang đến những món quà kỳ lạ. Trong những biên giới mỏng manh của giấc ngủ, bạn nhớ rõ hơn cảm giác của lòng tốt—những bàn tay nắm chặt, tiếng cười trong những căn phòng tối, mùi mưa trên đá. Bạn tưởng tượng những cuộc trò chuyện chưa từng xảy ra, thấy những kết nối không thể. Trong những lời thì thầm của giấc mơ có vẻ đẹp, ngay cả khi có chút đau đớn.
Bạn thoáng thấy bản thân trôi nổi trong nước dưới ánh trăng, nổi bồng bềnh nhưng lạnh. Những ngôi sao trên cao như những chiếc đèn lồng trong một bầu trời rộng lớn, xa xôi. Thời gian chậm lại. Giây phút trở thành giờ, hoặc giờ trở thành giây. Bạn cố gắng giữ lại một khoảnh khắc—nhưng nó tan biến. Ánh trăng phản chiếu trên bề mặt, và bạn với tay tới nó, dám tin rằng bạn có thể chạm vào nó, rằng ánh sáng mát lạnh có thể xoa dịu bạn.
Nhưng rồi ánh sáng thay đổi. Những bóng đen tập hợp lại, và những khoảng trống giữa những suy nghĩ trở nên trống rỗng. Lo âu len lỏi vào, ép vào xương sườn, vào da. Bạn đếm nhịp thở, đếm nhịp tim, khao khát cơ thể bạn tĩnh lại. Tuy nhiên giấc ngủ không đến, hoặc nếu có, thì cũng không sâu. Tỉnh dậy đến với một tiếng thở hổn hển, chăn ướt, tâm trí bạn vẫn còn nửa trong somnia.
Buổi sáng mang theo trọng lượng riêng của nó: ánh sáng mờ ảo xuyên qua rèm cửa, sự tĩnh lặng trước khi thế giới hoàn toàn tỉnh dậy. Những chi tiết của somnia trượt đi—giọng nói, hình ảnh, những rìa của giấc mơ. Nhưng có điều gì đó còn lại: một sự run rẩy trong ngực bạn, một vị của nỗi khao khát trong miệng bạn, tiếng vang của những điều chưa nói.
Và mặc dù somnia là khó nắm bắt, mặc dù đêm này qua đêm khác món quà của nó chỉ là một phần, sự hiện diện của nó không mời gọi, nhưng có điều gì đó đầy hy vọng trong đó: kiến thức rằng ngay cả trong sự bồn chồn, bạn vẫn sống, cảm nhận, nhớ lại. Có lẽ mỗi đêm somnia ghé thăm, nó tạo hình một cái gì đó bên trong bạn: lòng trắc ẩn, sự thấu hiểu, sự điềm tĩnh.
Somnia không chỉ là kẻ đánh cắp giấc ngủ—nó là người chứng kiến. Nó nắm giữ những mảnh ghép của nỗi sợ hãi, hy vọng, và sự hối tiếc của bạn. Và khi bình minh đến, bạn mang theo những mảnh ghép đó, mong manh nhưng chân thật.#SomniaBNBChainSummer @Somnia_Network $SOMI
