Đây là một tác phẩm gốc khác về somnia - khám phá sự ám ảnh tĩnh lặng của nó như thể giấc ngủ vừa là nơi trú ẩn vừa là gương phản chiếu.

Somnia trải dài ở rìa của đêm, khi những suy nghĩ thưa thớt và tiếng ồn của thế giới cuối cùng cũng lơi lỏng. Nó lắng đọng như khói trong phổi, mềm mại và dày đặc, lấp đầy khoảng trống giữa hơi thở và sự tĩnh lặng. Ở nơi đó, ánh sáng bị dịu đi, âm thanh chậm lại, kỷ niệm và khả năng hòa quyện.

Tôi trôi dạt ở đó, được mang theo tiếng vang của những điều tôi nửa biết. Tiếng cười của ai đó mà tôi từng tin tưởng, trọng lượng của những lời tôi chưa bao giờ nói, nỗi đau trong một căn phòng còn mờ mịt bởi sự vắng mặt. Tất cả đều thấm đẫm, chuyển động. Những khuôn mặt xuất hiện, tan biến; những nơi tôi từng chạy qua, giờ là những hành lang u ám, với nỗi khao khát.

Trong somnia, tôi thấy những ô cửa làm bằng ánh trăng—các cạnh phủ sương và trung tâm nhạt nhòa. Phía sau chúng, mặt trăng quan sát, không lay chuyển, thờ ơ, nhưng bằng cách nào đó gần gũi. Tôi ấn lòng bàn tay vào kính không lạnh hơn bình minh, cố gắng cảm nhận nhịp đập bên trong. Đôi khi tôi nghĩ tôi cảm nhận được: một sự ấm áp, một cử động, một hơi thở.

Tôi lang thang trên cánh đồng dưới bầu trời quá lớn để nhìn thấy. Những ngôi sao như những ngọn lửa xa xôi, các chòm sao được sắp xếp lại nên tôi không nhận ra chúng. Không khí có vị như mưa trên vỉa hè, như những cuốn sổ có dòng kẻ, như muối được gió mang từ những biển xa. Tôi đi chân trần, mỗi bước đi là một lời cầu nguyện, một câu hỏi.

Và luôn có một giọng nói—nhẹ nhàng lúc đầu, rồi sắc bén hơn—hỏi, “Cái gì còn lại khi những giấc mơ phai nhạt trong ánh sáng ban ngày?” Nó hỏi từ bên trong, từ cổ họng, từ ngực. Tôi cố gắng trả lời, nhưng chỉ có sự im lặng tìm thấy hình dạng.

Giấc ngủ thay đổi. Mặt đất nghiêng; những bức tường nghiêng vào trong. Thời gian mở ra—giây phút lặp lại, giờ phút gập lại, những hối tiếc của ngày hôm qua trở thành những bóng đen của hôm nay. Tôi mơ về việc rơi, về việc nổi, về việc đi trên nước dưới bầu trời chuyển màu tím. Tôi nếm một cái gì đó có vị đồng, kim loại, tiếng vọng của một cái gì đó đã mất.

Rồi bình minh hé mở. Ánh sáng lén lút giữa những tấm rèm. Chiếc giường cứng, gối mát lạnh. Tôi tỉnh dậy với trái tim hụt hơi, làn da vẫn còn rung lên với gánh nặng của đêm. Tôi mang theo những phần của giấc mơ đó: một mùi, một từ, một hình dạng ở góc nhìn. Chúng bám lấy, bướng bỉnh.

Ánh sáng ban ngày mang theo hồn ma riêng của somnia: đôi mắt sáng với kỷ niệm, đôi tay với những điều chưa thấy. Tôi di chuyển qua những giờ cố gắng hòa giải—thực và ảo, những gì sống động dưới các vì sao và những gì giờ đây có vẻ như sương mù.

Somnia không phải lúc nào cũng là sự nghỉ ngơi. Đó là một điều gì khác: ngưỡng, tiếng vọng, sự tính toán. Trong những nếp gấp của giấc ngủ, tôi gặp những gì tôi sợ hãi, những gì tôi đã yêu, những gì tôi có thể trở thành. Và mặc dù buổi sáng lấy đi giấc mơ, nó để lại dấu vết của nó: nhận thức, khao khát, những vết bóng hình thành sự thức dậy của tôi.

Somnia là nơi tôi trở lại mỗi đêm: cho những gì đã xảy ra, những gì có thể xảy ra, những gì luôn lẩn khuất giữa giấc ngủ và sự tỉnh thức.#SomniaBNBChainSummer @Somnia_Network $SOMI

SOMIBSC
SOMI
0.2045
-4.35%