Somnia trôi vào mà không có cửa, không có chuông báo. Nó cưỡi trên đuôi của hoàng hôn khi thế giới đang yên tĩnh, ánh sáng mờ dần, ánh trăng dịu dàng và ngập ngừng. Cơ thể bạn chìm vào đệm, gối ôm lấy má bạn, nhưng tâm trí bạn từ chối sự chìm đắm.
Trong giấc mơ, bạn trôi giữa quá khứ và khả năng. Có những giọng nói bạn biết: tiếng cười đã phai nhạt, những lời chưa nói. Đôi khi, sự hối tiếc đi bên bạn, bước chậm, nhắc nhở bạn về những điều bạn ước đã nói. Đôi khi, hy vọng lấp lánh như ánh nến, mỏng manh, nhảy múa trong góc nhìn.
Thời gian trong somnia bị biến dạng. Phút giây cuộn lại, kéo dài cho đến khi cảm thấy vô tận. Giờ có thể phai thành giây, trần nhà trên cao biến thành bầu trời, rồi lại trở về thành trần nhà. Không khí có vị lạnh, của những nuối tiếc, của nỗi nhớ. Nhịp tim của bạn vang lên to hơn bình thường, như một tiếng trống trong những khoang rỗng.
Bạn cố gắng neo giữ bản thân: đếm nhịp thở, vạch ra các cạnh của căn phòng bằng đầu ngón tay, tập trung vào một âm thanh — tiếng quạt kêu chậm rãi, tiếng động cơ xe hơi từ xa, nhịp đập của chính máu bạn. Nhưng vẫn somnia kéo bạn ra ngoài vào dòng ký ức. Những căn phòng bạn đã sống, những nơi đã bỏ lại, những gương mặt bạn đã từng thấy gần, rồi mất đi.
Giấc mơ có thể đến, nhưng bị phân mảnh. Một giai điệu bạn biết một nửa, một bài ru trẻ thơ bị biến dạng bởi thời gian. Một cánh cửa bạn không thể mở. Một bàn tay vươn ra, rồi biến mất. Trong sự tĩnh lặng của buổi hoàng hôn, ranh giới giữa thực và tưởng tượng bị mờ nhạt: bạn không chắc phần nào trong bạn đang tỉnh táo, phần nào đang trôi dạt.
Thức dậy, khi nó đến, thật sắc nét. Tiếng chuông báo thức phá vỡ cơn mơ của bạn. Ánh sáng tràn vào. Cơ thể bạn cứng đờ. Đôi mắt bạn, vẫn nặng nề, chớp mắt chống lại ánh sáng. Bạn mang theo đêm trong mình — một dư âm: một mùi hương của mặt trăng, tiếng thì thầm của giấc mơ, bóng dáng của sự nuối tiếc.
Trong suốt cả ngày bạn cảm nhận được điều đó: trong những tiếng ngáp, trong sự nặng nề phía sau đôi mắt bạn, trong cách âm thanh dường như lớn hơn, những kỳ vọng sắc nét hơn. Nhưng cũng trong những khoảnh khắc rõ ràng. Một điều somnia đã dạy bạn trong những giờ dài đó: cái mà bạn sợ, cái mà bạn quý trọng, cái mà bạn không thể chôn vùi.
Somnia không chỉ là sự mất ngủ. Đó là những câu chuyện không thể quên, những điều không nói ra, nỗi nhớ trong sự tĩnh lặng. Đó là sự phơi bày chậm rãi của những cạnh viền của bạn: cái gì làm bạn tan vỡ, cái gì hình thành bạn. Và mặc dù nó đau đớn, nó cũng tiết lộ — cái mà bạn kháng cự vào ban ngày, những sự thật mềm mại mà bạn nuốt vào lúc bình minh.#SomniaBNBChainSummer @Somnia Official $SOMI

