Trong khoảng thời gian này, tôi đã tự hỏi bản thân mình một câu hỏi nhiều lần: Điều khó nhất trên thị trường到底 là gì? Không phải dự đoán tăng giảm, cũng không phải chọn đồng tiền hay thời điểm, mà là —— trước viễn cảnh có thể giàu có bất ngờ trong một đêm, vẫn kiên trì đi chậm lại.
Tôi từng bị hấp dẫn bởi lợi nhuận cao. Khi thị trường thuận lợi, con số trong tài khoản như rượu khiến người ta lên cơn hưng phấn; khi thị trường điều chỉnh, tôi lại luôn không kiềm được lòng muốn dùng tỷ trọng lớn hơn, chiến lược mạo hiểm hơn để "điều chỉnh lại" những gì đã mất. Đó không phải là vấn đề kỹ thuật, mà là vấn đề về tâm lý.
Chỉ đến khi tôi từng lần hồi tưởng lại, tôi mới hiểu ra: Thực sự khiến người ta thất bại không phải là thị trường, mà là dục vọng mất kiểm soát.
Vì vậy, tôi chọn đi chậm lại. Không còn theo đuổi những đường cong lợi nhuận cao ngất ngưởng, không còn chấp nhận rủi ro không cần thiết chỉ vì muốn có tỷ suất sinh lời "đẹp". Tôi bắt đầu chấp nhận: ổn định không đồng nghĩa với tầm thường, kiềm chế không đồng nghĩa với lui bước.
Hiện tại, tôi quan tâm hơn đến:
Mỗi giao dịch có logic hay không
Mỗi lần vào lệnh có đường lui hay không
Mỗi lần lãi có phải là kết quả có thể lặp lại hay không
Lợi nhuận có thể chậm lại, nhưng phải đi được lâu. Rủi ro có thể xảy ra, nhưng phải nằm trong dự kiến.
Thị trường luôn không thiếu cơ hội, điều thiếu là những người có thể sống sót để đón cơ hội tiếp theo. Tôi sẵn sàng đặt "bình tĩnh" lên hàng đầu, đặt "dài lâu" làm mục tiêu, và coi "sống sót" là giới hạn tối thiểu.
Đây không phải là từ bỏ tham vọng, mà là cuối cùng đã học được cách đặt ranh giới cho tham vọng của mình.
Đường còn dài, tài khoản từ từ làm. Chỉ những người có thể đi cùng nhau lâu dài mới xứng đáng được đối xử nghiêm túc.